Tôn Ngộ Không và Sa Tăng đi thám thính, phát hiện đạo hạnh của yêu quái này tuy thấp nhưng lại vô cùng xảo quyệt, mấy lần trêu chọc khiến bọn hắn để vụt mất.
Lại một lần nữa dẫn dụ ba người Tôn Ngộ Không đi xa, oán linh của A Thúy hiện nguyên hình. Mặt xanh nanh nhọn, quanh thân cuồn cuộn hắc hỏa, vừa trông thấy Đường Tăng liền muốn xông tới vồ lấy. Khi còn sống, nàng từng nghe thoáng qua lũ yêu quái trong Hướng Dương động phủ bàn tán, nói ăn thịt hòa thượng này sẽ có lợi ích to lớn, chỉ là bọn chúng cũng chỉ nói cho vui miệng mà thôi.
Giờ đây, nàng muốn báo thù, thì phải ăn thịt vị hòa thượng này, dù chỉ cắn được một miếng cũng tốt.
Nào ngờ Tôn Ngộ Không bỗng hiện ra từ góc tường, hét lớn một tiếng rồi vung bổng đánh tới. Kim quang bốn phía tỏa sáng, oán linh thét lên một tiếng thảm thiết nhưng vẫn chưa tiêu tan. Sa Tăng giơ cao Giáng Yêu Bảo Trượng xông lên, Bát Giới cũng vung đinh ba, ba người hợp sức mới dần dần đánh tan làn oán khí vây quanh oán linh.




